Pakistan - Dữ dội và dịu êm | Du lịch Pakistan thung lũng Hunza tour du lịch công ty du lịch
+92 333 5626529 hunzaexplorers@gmail.com
+92 333 5626529 hunzaexplorers@gmail.com

Lâu lắm rồi mới trở lại diễn đàn, bởi lâu lắm rồi mới có một vùng đất khiến mình yêu thương và muốn chia sẻ tới vậy.
Chiều nay trời Sài Gòn mưa rầm rì, lại nhớ giờ này tuần trước vẫn đang ngồi trên xe đi từ Bersham về lại Islamabad, trời hanh khô và nắng gay gắt…
Chuyến đi Pakistan này, dù đã được lên plan từ rất sớm nhưng lại là một chuyến đi bất ngờ với mình. Trước đây chưa bao giờ mình tìm hiểu về Pakistan, cũng chả bao giờ nghĩ mình sẽ đi du lịch tới cái xứ sở toàn những tin tức chiến tranh bom đạn này. Nhưng tình cờ tết năm ngoái lang thang trên mạng bắt gặp loạt hình về Pakistan mùa đông, mà cụ thể là thung lũng Hunza của Pakistan vào mùa đông. Màu sắc ảm đạm u ám thế mà vẫn toát lên vẻ đẹp quyến rũ khó tả. Thế là mình vội vã tìm hiểu về Hunza mùa thu và mùa xuân, mới phát hiện ra Hunza đã được gọi là thiên đường hạ giới từ lâu rồi. Hunza đẹp nhất vào mùa thu và mùa xuân. Mùa xuân thì hoa đào hoa mận nở trắng thung lũng Hunza. Mùa thu Hunza thì nghe bạn đồng hành nói được xếp hạng top đầu trên thế giới.
Mùa xuân thì quá gần, mình không nghỉ phép kịp nên mình quyết định đi vào mùa thu. Và mình đã có một chuyến đi mùa thu đẹp nhất trong đời, một chuyến đi 14 ngày qua gần 4000km núi non trập trùng của Pakistan, để khám phá ra một vẻ đẹp hoàn toàn mới mẻ của Pakistan so với hình dung của mình. Một vùng đất vô cùng xinh đẹp và quyến rũ với những con người hiền lành thân thiện.

Xin giới thiệu trước một số hình ảnh (toàn bộ hình ảnh của mình chụp bằng iphone nên chất lượng rất hạn chế, các bạn cứ tưởng tượng thêm khoảng 5 lần thì ra hình ảnh thực bên ngoài). Nếu các bạn ủng hộ topic này nhiều thì sẽ lôi kéo được bạn đồng hành của mình vào chia sẻ ảnh chụp chuyên nghiệp đẹp hơn để chúng ta cùng thường thức hehe.

Trước tiên xin nói rõ với bà con là nhà chúng tớ mua tour từ công ty ở bển, không phải đi bụi hay đi tự túc ah. Tớ đã xác định chuyện này ngay và luôn từ đầu, vì Pakistan chắc chắn không phải là một đất nước phát triển để chúng tớ có thể tự túc đi lại thoải mái. Ngược lại, đây là một đất nước rất là lạc hậu, phương tiện giao thông công cộng chắc chắn là rất kém, vùng chúng tớ đi là miền núi rất xa xôi hẻo lánh, tiếp giáp với các thể loại biên giới Ấn Độ, Trung Quốc, anh ninh không phải lúc nào cũng bảo đảm. Toàn bộ các nơi chúng tớ đi qua người ta đều nhìn chòng chọc vào xe của chúng tớ, trẻ con thậm chí còn chạy theo xe nhìn chúng tớ như là động vật lạ í.

Thành phần đoàn chúng tớ thì gồm nhõn 3 người, 1 U70 là mama tớ, 2 U40 là tớ và người bạn mà tớ nhắc tới ở trên. Thế nên, tớ quyết định mua tour full package ngay và luôn.

Tour thì tớ mua của http://hunzaexplorers.com/ và đích thân Karim Tajik (chủ công ty) là lái xe kiêm hướng dẫn đưa chúng tớ đi. Giá cả các công ty thì gần như bằng nhau, Karim là người đầu tiên trả lời mail của tớ và rất nhiệt tình, chuyên nghiệp trong việc lên kế hoạch. Luôn trả lời ngay và luôn các câu hỏi của tớ qua WhatsApp nên tớ rất hài lòng.

Hành trình của chúng tớ cho 15 ngày như sau (các bạn thông cảm, chương trình dài quá, tớ không gõ lại được nên chụp màn hình cho nhanh nhé):

Tặng các bạn tấm hình Cathedral ở Pasu nà:

Một số thông tin khác về chuyến đi và về Pakistan:

– Đi du lịch Pakistan có an toàn không? Trước tiên chúng ta cần xác định rằng đây là chuyến đi tới miền Bắc Pakistan, chứ không phải toàn bộ Pakistan. Cho nên đừng vì nghe nói Pakistan không an toàn mà cho rằng miền Bắc Pakistan không an toàn. Cảm giác dọc đường đi của chúng tớ là rất nhiều check points dọc đường. Bạn có thể tưởng tượng là 14 ngày đi thì có hơn 40 check points và có nhiều đoạn là xe cảnh sát đi kèm với xe chúng tớ hoặc là có cả 1 anh cảnh sát ôm súng ngồi luôn trong xe chúng tớ. Tuy nhiên, không phải lúc nào cũng là vấn đề an toàn, Karim giải thích nhiều khi các anh cảnh sát “rảnh quá, thích đi chơii xem người nước ngoài thì đi cùng thôi” hahaha. Mặc dù bị kiểm soát nhiều như vậy, chúng tớ vẫn luôn có cảm giác an toàn và bình an trong suốt chuyến đi này.

– Vé máy bay: hiện nay đường bay tốt nhất từ Vietnam tới Islamabad là của Thai Airways, transit qua Bangkok. Thai Air thì chả mấy khi có khuyến mãi nên giá vé thấp nhất là khoảng 470usd khứ hồi. Ngày đi thì hơi mệt, mất cả ngày vì transit rất lâu, nhưng sân bay Bangkok cũng lắm thứ hay nên cũng ko chán lắm. Ngày về thì tuyệt vời, khi bạn có thể về nhà thật nhanh vì transit rất ngắn.

– Visa: người Việt nam cần có visa nhập cảnh Pakistan. Tại Việt Nam, chúng ta chỉ có thể nộp hồ sơ tại đại sứ quán Hà Nội (không nộp tại HCMC được). Trang web đại sứ quán ở đây http://www.mofa.gov.pk/vietnam/. Thủ tục xin visa thì trang web nói khá rõ, nhất định có các hồ sơ sau:
+ Đơn xin visa (mẫu lấy từ trang web trên), các loại ảnh thẻ như yêu cầu
+ Thư mời từ Pakistan. Cái khoản thư mời này thì Hunzaexplorers gửi cho tớ rất chuyên nghiệp, kèm các thể loại tờ khai thuế công ty, Giấy phép công ty, chứng nhận thành viên hiệp hội du lịch, ID card của giám đốc. Hình như đại sứ quán sẽ kiểm tra mấy cái giấy tờ này xem công ty du lịch có hợp pháp không í, thấy các bạn có vẻ rất nghiêm túc.
+ Chứng minh thu nhập cá nhân (tớ chỉ nộp mỗi bản sao kê ngân hàng 3 tháng gần nhất có các nghiệp vụ thanh toán lương của Công ty).
+ Lịch trình chuyến đi và các khách sạn trong hành trình (cái này lịch trình của hunzaexplorers là đạt yêu cầu rồi).

Các bạn ở HCMC có thể nhờ bạn bè Hà Nội tới đại sứ quán nộp hồ sơ giúp. Anh Thắng ở đại sứ quán khá dễ thương và lịch sự khi trả lời các câu hỏi của tớ. Tuy nhiên, anh ấy cũng hay chạy loăng quăng đâu đó, không ngồi bên điện thoại bàn nên nếu bạn có quan hệ tốt với anh ấy thì xin số di động của anh ấy liên lạc cho dễ nhé.

Phí xin visa tại đại sứ quán có thư mời chỉ có 30usd thôi nhé, rất rất rẻ nếu so với làm dịch vụ. Một công ty du lịch thậm chí đã chào tớ 160usd/người nếu làm qua họ (tớ tự làm chứng minh thu nhập), còn nếu họ làm chứng minh thu nhập giúp luôn thì tới 210usd/người ack ack cắt cổ tui hả trời.

Cầu treo Husaini ở Pasu nà

Thực ra đoàn mình không phải là những người ít đi, cảnh đẹp trên thế gian cũng đã trải nghiệm không ít. Vậy mà lại đem lòng đặc biệt yêu vùng đất phía Bắc này của Pakistan. Trước tiên là vì cảnh quan nơi đây vô cùng đa dạng và đẹp, đủ mọi loại địa hình từ sa mạc, núi đá khô cằn tới thảo nguyên xanh tốt, trù phú, núi tuyết trắng xóa. Con người vùng này thì đẹp kiểu Trung Á, phong cách vừa bí ẩn cuốn hút vừa hồn nhiên ngây thơ khó tả. Họ thường tò mò nhìn chúng tớ bằng đôi mắt to đen mênh mang và dễ dàng nở nụ cười thân thiện đáp lại lời chào của chúng tôi. Cuộc sống ở nơi đây còn rất nghèo và lạc hậu, chưa hề bị xâm chiếm bởi thế giới tiêu dùng, hoàn toàn không có các bảng hiệu quảng cáo hàng tiêu dùng nhanh nhưng nhờ vậy cũng rất thanh sạch, không bị ô nhiễm.
Chuyến đi còn thú vị vì nó không khiến mình có cảm giác đang đi du lịch, hầu như không gặp khách du lịch suốt cả ngày đi chơi, chỉ đến cuối ngày khi về lại khách sạn thì bạn mới gặp một ít khách du lịch ở cùng khách sạn mà thôi. Thế nên, chuyến đi có cảm giác như một chuyến về quê chơi, đặc biệt khi đi với Karim thì đúng là về quê bạn ấy thật. Bạn ấy chào hỏi, gặp người quen, họ hàng khắp nơi, rồi về làng bạn ấy, đến nhà, đến trường cũ của bạn ấy.

Tất cả những điều này khiến chuyến đi này, vùng đất này càng trở nên đặc biệt và thân thương đối với chúng tớ.

Mùa thu ở Karimabad nà

Trên đỉnh đèo Khunjarab, xa xa là cửa khẩu Pakistan-Trung Quốc nà

Hành trình ngày đầu tiên như đã nói là chỉ có trên máy bay và lang thang sân bay. Kể ra nếu bạn thích đi chơi thì thời gian transit khá dài ở Bangkok đủ để bạn vào thành phố chơi được luôn. Nhưng nhà chúng tớ có tuổi nên chả đi đâu, lang thang ngó hàng hóa, ở sân bay rồi lăn ra ngủ cũng hết giờ.

Sân bay Islamabad thì lạc hậu thôi rồi, thua cái sân bay tỉnh lẻ của mình nữa. Cách thức tổ chức nhập cảnh thì cũng khá là kỳ cục. Tại khu vực nhập cảnh không có tờ khai để sẵn gì cả (trên máy bay thì tớ ngủ nên không lấy được tờ khai), cũng không có nhân viên hướng dẫn cho mình nên phải chạy đi hỏi lòng vòng mà không lấy được tờ khai. Phải chờ đến được quầy đóng dấu nhập cảnh thì chúng tớ mới được phát tờ khai và quay lại khai, làm mất khá thời gian.

Ngày hôm sau, Karim tới đón chúng tớ từ sáng sớm vì đường đi hôm nay rất dài. Tớ còn rất buồn ngủ nên cả buổi sáng trôi qua không mấy ấn tượng. Đoạn đường trong thành phố đồng bằng này thì cũng như các quốc gia kém phát triển khác, bẩn bẩn, xấu xấu, bụi mù. Điểm nhấn đặc biệt nhất là những chiếc xe tải lừng danh ở bên này. Như June nói, dường như toàn bộ tinh hoa nghệ thuật của người bên đây đều dành vào việc trang trí xe tải thì phải, xe nào trông cũng lộng lẫy diêm dúa như công chúa hay nữ hoàng vậy. Bạn June có cả 1 bộ sưu tập hình ảnh của rất nhiều xe tải rực rỡ, còn tớ chỉ có văn tả cảnh thôi hehe.

Dọc đường đi, chúng tớ tranh thủ xuống mua trái cây, mùa này trái cây ôn đới đủ loại tươi ngon, lại toàn là hữu cơ nên chúng tớ ăn ngập mặt táo và nho ngọt thơm vô đối. Ngọt tới độ mà xung quanh quầy trái cây là cả bầy ong bay lao nhao bu vào ăn mật của trái cây đến khiếp luôn.

Điều bất ngờ lớn nhất của ngày này là bữa ăn trưa ở thung lũng Naran tại Motel PTDC. Chúng tớ đang đi giữa một vùng đồng bằng bụi bụi chán ngắt, các hàng quán bên dường trông rất đáng lo ngại, tớ thậm chí còn nghĩ nếu mà bắt mình vào đây ăn trưa thì chắc mình xin được ăn trái cây thay cơm vậy.

Thế mà chả hiểu sao, xe bỗng dưng rẽ vào một đường nhỏ rồi mở ra cả một thung lũng yên bình trước mắt. Và khách sạn PTDC này thì nằm giữa một khu vườn đầy cây mua thu vàng rực rỡ đang trút lá, bên cạnh còn có dòng suối nước trong vắt chảy cuồn cuộn nữa chứ. Thật là bất ngờ thú vị! Trong lúc chờ bữa ăn thì chúng tớ tung tăng chạy chơi ngoài vườn.